Cảm giác đang sống sờ sờ ra đó mà phải nhìn bụng mình bị mổ ra là thế nào, xem như Trần Dương đã biết. Đệt m*, đây quả thật là, quả thật là —— không lời nào có thể diễn tả được, mẹ kiếp. Môi Trần Dương trắng bạch không tí máu, anh hít mạnh vào, tay không ngừng run lên.
Bấy giờ, Ngụy Lâm Thanh không còn bận tâm đến Trần Dương mà đang tiếp tục lấy bào thai ra.
Ngụy Lâm Thanh thận trọng mổ bụng Trần Dương, ruột gan bên trong nhìn xem rõ mồn một. Tất nhiên rõ nhất vẫn là thứ đen đen gì đó đang bám trên gan và ruột anh. Thứ ấy cuộn mình co ro lại, duỗi người theo sự run lên của gan và ruột.
Không biết Ngụy Lâm Thanh dùng cách gì, tuy Trần Dương bị mổ bụng nhưng không hề chảy một giọt máu, thậm chí ngay cả đau cũng không, ngoại trừ lạnh thì chỉ có lạnh thôi.
Thế nên sau đó, Trần Dương vứt sạch sợ hãi ban đầu, anh không bối rối nữa. Nếu chỉ là một kẻ lớn gan thường thường thôi thì chắc đã bị dọa cho ngất từ lâu, chứ không phải mở trừng hai mắt trân trân ngó tay Ngụy Lâm Thanh.
Phần tay lộ ra khỏi áo của Ngụy Lâm Thanh biến thành sương mù xám trắng, phần sương mù ấy bao phủ lấy thứ đen đen kia từng chút từng chút một, chậm rãi tách nó ra khỏi gan và ruột Trần Dương.
Trần Dương nhìn rất rõ ràng. Thứ màu đen kia phân chia ra rất nhiều chi, nó quấn lấy người anh như con bạch tuộc, kết nối với gan và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013273/quyen-2-chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.