Vừa lên bờ, con khỉ nước kia đã loạng choạng sau đó ngã oạch xuống đất. Đông lão tiên vái lạy trời đất khắp bốn phương, thắp một nén nhang, viết ngày tháng năm sinh của Ngụy Đông Lai lên lá bùa rồi đốt đi pha loãng với nước ấm cho con khỉ đó uống.
Con khỉ nước ấy vẫn hôn mê bất tỉnh, Đông lão tiên để Ngụy Thất gia xuống nước kéo thi thể Ngụy Đông Lai lên. Ngụy Thất gia đào xới trong con suối, kéo cái xác giữa biển rong rêu mới vừa rơi xuống nước không lâu lên bờ. Lúc chạm phải bộ hài cốt ấy lòng ông run bắn, vì đây không còn là thi thể nữa mà chỉ là một bộ xương.
Ngụy Thất gia chẳng dám nghĩ đến việc vì sao xác con mình đã biến thành bộ xương nhanh như thế, ông vừa run rẩy vừa cẩn thận kéo xác con lên bờ rồi đặt trên tấm vải trắng đã chuẩn bị sẵn.
Đêm hôm ấy, Ngụy Thất gia nghe theo lời Đông lão tiên, ông đưa bộ xương trắng và con khỉ nước ấy vào hang động. Hang động ấy là cấm kỵ của thôn, ngay cả bản thân Ngụy Thất gia chưa bao giờ vào tới. Đông lão tiên nói muốn để Ngụy Đông Lai hoàn dương nhất định phải nuôi hắn ở một nơi cực âm từ ba đến năm năm mới được.
Mà nơi cực âm ở đâu, Đông lão tiên chỉ ngay vào chốn ẩm thấp nơi mồ mả của thôn Ngụy, bảo rằng ở đó.
Lúc trông thấy dàn tế Ngụy Thất gia hoảng sợ lắm, không biết rốt cuộc dàn tế này dùng để làm gì. Trong bảng gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013271/quyen-2-chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.