Hang động sâu thẳm, tối tù mù, yên ắng đến mức chẳng một tiếng vang, tối tăm đến mức không một ánh sáng. Chỉ cần bước vào rồi sẽ hệt như bước vào hư không, rõ ràng chân đã dẫm lên đất bằng, qua không bao lâu lại trở nên mềm ướt. Trần Dương biết đây là do môi trường xung quanh khiến anh nảy sinh ảo giác.
Trong hang có mấy lối rẽ thông vào bụng núi, tiếp nữa chẳng biết sẽ thông đến đâu. Sắc mặt hơi tái nhợt, Trần Dương lần mò trong bóng tối. Nói cũng lạ, ở nơi tối tăm đến chẳng thấy rõ gì thế này mà anh vẫn bước đi vững vàng, không hề đụng phải tường đá hoặc vấp phải đá mà sẩy chân té ngã.
Những con gió âm u giá lạnh từ tốn thổi tới, mỗi lần như thế chẳng khác nào có con quỷ đang kêu rít bên tai anh khiến Trần Dương lạnh cả sống lưng. Đồng thời, càng bước sâu vào hang, âm thai trong bụng anh lại càng nhộn nhạo.
Nhộn nhạo đến mức cảm nhận được rất rõ có thứ gì đang duỗi tay đưa chân trong bụng, vì vậy mà Trần Dương đau vô cùng, sắc mặt anh càng thêm khó chịu. Mọi chuyện cùng hợp lại, lúc không thể làm gì thì chỉ có thể lấy sự nhẫn nhịn làm đầu, dù phải nhịn thành con rùa rút đầu cũng phải nhịn, rồi môt ngày nào đó anh sẽ trả lại hết.
Trần Dương đi theo cơn gió ấy, đi một chốc sẽ ngừng, sau khoảng mười mấy phút thì phía trước trở nên trống trải, một hang động ngầm xuất hiện. Thạch nhũ mọc lên như rừng, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013270/quyen-2-chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.