Năm đó ở bên ngoài vào Nam ra Bắc, loại người nào mà cụ Ngụy chưa từng gặp, loại chuyện nào mà cụ chưa từng trải qua. Đụng phải người vốn không chịu sự chi phối của người khác như Trần Dương cũng không phải một hai lần, lần nào cụ cũng nghĩ ra cách nắm thóp người khác. Lần này cũng sẽ không ngoại lệ, nói thẳng ra thì không ngoài mấy chữ ‘Dùng lợi ích dụ đúng chỗ’.
Cho nên cụ cũng chẳng vội vàng làm gì mà vẫn cười tủm tỉm nhìn Trần Dương.
Mặc dù Trần Dương chưa nói gì nhiều đã từ chối ngay nhưng anh không thể không nể mặt người ta được, mà cũng không thể đánh ông cụ đã gần bảy tám chục tuổi này. Thế là anh quyết định uống xong chung trà này rồi sẽ rời đi, anh không tháp tùng tiếp đâu.
Đợi đến khi uống trà gần xong, cụ Ngụy đột nhiên vẫy tay kêu con trai lớn của mình lại. Cụ nói vài câu vào tai con trai, anh ta gật đầu liên tục rồi lại kêu đám con cháu mang mấy thứ bên ngoài vào.
Bốn hòm bốn mâm dùng tơ lụa đỏ hoặc phủ lên hoặc cột lại được bày biện giữa gian nhà chính. Nhìn những thứ được bày ra ấy đáng lẽ phải là không khí vui mừng, ấy vậy mà vào buổi tối yên tĩnh thế này cứ cảm giác u ám sao đó.
Trần Dương đặt chén trà xuống, không rõ người ta định hát bài gì đây. Cụ Ngụy ở bên giải thích thay anh, “Đây là sính lễ âm hôn.” Cụ dộng cây gậy lên đất, cậu con trai cả bèn mở những chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013216/quyen-2-chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.