Khi tiếng gõ cửa vừa vang, gió nổi lên và bay ra khỏi phòng cùng với đám lá trúc. Lá lả tả bay, ập về trước, rơi khắp khu rừng như thể một cơn mưa lá đã từng đi qua.
Mà hồn ma đứng trước Trần Dương cũng bỗng biến mất chẳng thấy đâu, chỉ còn đứa bé bị thả lại đang nằm trên đùi Trần Dương. Chắc bởi do sự rời đi đột ngột của phụ thân mà thằng cu hu hu khóc lớn khiến người bất an. Trần Dương bị tiếng khóc của nó khiến đầu như muốn căng ra, anh quát, “Đừng khóc nữa.”
Anh vừa dứt lời, đứa bé kia lại ngừng khóc hẳn. Nó ngẩng gương mặt mơ hồ không rõ lên, nghiêng đầu nhìn Trần Dương rồi gọi, “Ba ơi.”
Trần Dương cảm thấy đầu mình càng căng phồng hơn.
Ngoài cửa là Tuệ Tâm phương trượng. Ngụy Thời chặn cửa không cho ông vào, cậu đùa cợt với ông, “Tuệ Tâm sư phụ, sư phụ tới đây làm gì, chuyện ở đây mới làm được một nửa thôi.”
Dưới đôi mày trắng của Tuệ Tâm phương trượng là đôi mắt trong suốt có hồn, ông bảo, “A Thời, con lại dùng chùa để trừ quỷ, sát nghiệt của con quá nặng, nhân quả báo ứng, đến lúc đó không tốt đâu.”
Ngụy Thời gãi cằm, “Tuệ Tâm sư phụ, con biết rồi biết rồi, nhưng con đâu có trừ quỷ đâu, sư phụ không tin à? Haiz, người tin con đi mà, hiện tại thật là không có mà. Người thấy người bạn của con rồi đó, chắc người cũng nhìn ra người bạn đó đang bị âm thai chiếm lấy, cũng đâu thể mặc kệ được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013213/quyen-2-chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.