Thế là những thành viên trong gia đình họ phải mở môt cuộc tìm kiếm quy mô cực lớn để tìm người. Chứ thử nghĩ xem, chỉ có mỗi cái tên và ngày sinh tháng đẻ, có người mới vừa nói chỉ bấy nhiêu sao tìm được, vốn chưa nói xong chữ tìm thì cậu con trai út đã bị ông cụ phang cho một gậy vào lưng.
Cụ giơ cây gậy, thở phì phì khiến bộ râu rung lên, trừng mắt quát, “Quên quy cũ từ xưa của thôn Ngụy ta rồi à? Kẻ ấy chắc chắn là người sống ở những vùng lân cận trong trăm dặm gần đây thôi!”
Cậu con trai út co đầu rụt cổ. Thấy em trai trúng một gậy, hai kẻ bên cạnh hả hê cười thích chí.
Kể từ khi phát hiện trên người mình có thêm âm thai, mỗi ngày Trần Dương đều đến nhà Ngụy Thời vào thời gian ba bữa cơm để uống thuốc. Âm thai mỗi ngày một lớn hơn, nên nó sẽ hút dương khí và tinh khí càng nhiều hơn. Đồng thời, thời gian càng dài, âm khí của âm thai sẽ ngày càng nặng. Nếu không chặn lại thứ âm khí đó, chỉ sợ Trần Dương sẽ chẳng cầm cự được lâu nữa.
Từ xưa đến nay, rất hiếm khi nghe nhắc đến có người bình an sinh hạ được âm thai.
Nếu không phải con chết thì cũng là mẹ mất đi mà thôi. Trong đó phần nhiều là do cơ thể mẹ không chịu nổi, nên dù chưa tới lúc sinh thì đã hao hết dương khí, âm khí xâm chiếm cơ thể. Khi ấy, cơ thể mẹ đã trở thành nửa phần quỷ, nên sau này dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013211/quyen-2-chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.