Cái thứ nho nhỏ ấy nằm úp trên bụng anh, thỉnh thoảng huơ tay huơ chân. Tuy chỉ là hình dáng mơ hồ nhìn chẳng rõ mặt mũi, nhưng cảm giác sống động này Trần Dương không nhận sai được. Nhưng sao thứ này lại ở trong bụng anh thế này?
Thứ ấy khóc nấc lên vài tiếng, khóc xong còn ngẩng đầu lên nhìn Trần Dương, dường như rất muốn bò tới bò lui trên ngực anh. Nhưng do tay chân nhỏ quá không đủ sức nên chẳng thể nhấc người lên được, nó chỉ đành tiếp tục nằm đó, sau thì lại khóc lên.
Tiếng khóc ấy tựa như được cơn gió từ đâu mang tới, thoảng qua dìu dặt bên tai và lại sắc bén như tiếng quỷ kêu thu nhỏ, nếu phải so sánh với tiếng của chiếc xẻng bằng sắt rơi trên tảng đá thì tiếng ấy cũng không âm vang nặng nề quá, nhưng thế thôi cũng đủ kích thích màng tai người.
Xét về mặt ồn ào ầm ĩ, cánh đàn ông thường không chịu được tiếng trẻ nhỏ quấy phá khóc kêu, huống chi đây còn là tiếng khóc từ cái thai của quỷ.
Trần Dương và Ngụy Thời mặt mày tái mét. Trần Dương vừa định nói gì thì Ngụy Thời đã bước tới, xé lá bùa cái soạt khỏi bụng Trần Dương. Tiếp đó cậu chạy đi lấy bốn chén nước cách đêm lại. Và rồi cái thai quỷ ấy mới từ từ chui lại vào bụng Trần Dương.
Thật ra mọi chuyện xảy ra đêm qua hoàn toàn diễn ra trong bóng tối, thế nên Trần Dương không tận mắt nhìn thấy. Đến hôm nay khi thấy cái thứ ấy chui vào trong cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013209/quyen-2-chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.