Trần Dương trải qua mấy ngày này chẳng vui vẻ gì. Ngày nào cụ Ngụy cũng chống gậy run lẩy bà lẩy bẩy đến trước mặt anh, hoặc cưỡng bức dụ dỗ, hoặc tận tình khuyên bảo, hoặc lã chã rơi lệ. Tóm lại, thủ đoạn nào có thể sử dụng cụ đều dùng cả, để anh nhất định phải đồng ý cuộc âm hôn này.
Trần Dương chịu không nổi phiền nhiễu ấy, nhưng anh chẳng thể làm gì ông cụ gần như đã bước một chân vào quan tài này được, thế là chỉ đành gắng sức đối phó. Người trong đội biết chuyện, gặp anh thì cứ “Chú rể à, chào chú rể nghen.” hoặc là, “Chú rể à, lái xe lu lại đây, đây này, bên này”. Ngay cả Triệu An luôn hiền lành cũng không buông tha anh.
Nghe mấy lời ấy mà gân xanh trên trán Trần Dương giật liên hồi, nhưng cũng chẳng làm gì được.
Đó là việc thứ nhất, còn việc thứ hai là do Ngụy Thời nói phải rời đi một chuyến, thứ thuốc anh uống mấy ngày nay đành tạm thời ngưng lại. Ngụy Thời cứ nhắc đi nhắc lại rằng trong mấy ngày này anh đừng đi dưới nắng, thậm chí nơi nào nhiều người thì tốt nhất cũng đừng đi do dương khí mấy chốn ấy rất nặng.
Trần Dương cười nhạt. Với công việc của anh sao tránh được hai điều trên? Hơn nữa, sau đêm hôm ấy Trần Dương biết rằng con quỷ kia sẽ thường xuyên đến cho âm thai trong bụng anh ăn. Một khi đã thế, chắc cuộc sống thường ngày cũng không có gì trở ngại lắm.
Hôm nay hiếm khi vừa lúc được nghỉ, Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013218/quyen-2-chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.