Trong lòng Ngụy Ninh vẫn cứ không yên, từ hôm “Ngụy Tích” đi, anh tan làm không về nhà ngay mà đến phố Phúc Thọ, tìm Từ Lão Tam vẫn đang ở đó, nói chuyện hơn nửa ngày mới lấy được thứ bản thân muốn.
Tuy là lúc đưa đồ Từ Lão Tam không tình nguyện chút nào, miệng không ngừng nói: “Cậu đừng có dùng cái này với cậu ta, cậu ta không dễ xử như vậy đâu, vớ vẩn trộm gà không được còn mất nắm gạo, đến lúc đó đừng có lôi ta vào… Ta không muốn dính vào chuyện của mấy cậu đâu.”
Ngụy Ninh nghe vậy trong lòng không rõ là cảm giác gì, anh nhìn Từ Lão Tam: “Ông luôn là cao nhân mà…”
Làm ơn bảo trì phong thái của một cao nhân có được không? Thiếu chút nữa Ngụy Ninh trở mặt xem thường.
Từ Lão Tam khà khà cười hai tiếng: “Đúng là ta là cao nhân, nhưng ta không phải cao nhân đầu óc có vấn đề.”
Ngụy Ninh không phản đối, lấy đồ rồi quay về.
“Ngụy Tích” nói lâu nhất cậu phải đi một tháng, ngắn nhất cũng phải sáu bảy ngày mới quay về. Ngụy Ninh lo lắng, vờ như vô tình nói có thể để lại một phân thân ở trong cái bài vị nhỏ kia được không. “Ngụy Tích” nhìn anh một cái rồi lắc đầu, nói bây giờ không được. Ngụy Ninh lại hỏi tiếp tại sao. “Ngụy Tích” liền đổi đề tài khiến Ngụy Ninh không thể tiếp tục hỏi nữa.
Rốt cục Ngụy Ninh vẫn không yên lòng, gọi điện cho Ngụy Thời: “A Thời, hôm nay trong thôn Ngụy không xảy ra chuyện gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013191/quyen-1-chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.