Đúng như “Ngụy Tích” đã nói, giờ Từ lão tam không gọi ra cái gì cả.
Ông vẫn không bỏ cuộc, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Thử lại một lần, thử lại một lần, không lý nào lại thế.” Nói xong ông bắt đầu khởi động trận pháp, nhưng mà vẫn không có kỳ tích xảy ra, trận pháp phát động nhưng không có quỷ hồn xuất hiện…
Từ lão tam còn định thử lại lần nữa nhưng Ngụy Ninh đứng cạnh không nhìn nổi nữa liền bước đến giật lấy mấy tấm thẻ gỗ trong tay ông: “Ông đừng thử nữa… vừa rồi “Ngụy Tích” cũng nói không nhìn thấy bất cứ tàn hồn nào ở chỗ này…”
Ngụy Ninh mới nói một nửa Từ lão tam liền nhảy dựng lên, nổi giận mà cắt ngang lời anh: “Ông đây không tin, ông đây không tin không tìm được. Vừa rồi cậu ta không tìm được quỷ hồn, giờ nói thế, có thể tin sao? Có thể tin sao? Đương nhiên không thể tin!”
Nghe ông nói vậy Ngụy Ninh cũng bực mình, anh vứt mấy tấm thẻ gỗ sang một bên: “Ông không lại dáng vẻ mình xem hiện tại trông ông như thế nào, chẳng lẽ thật sự chết ở đây ông mới chấp nhận việc không thể tìm thấy hồn phách đại đồ đệ của ông sao?”
Sắc mặt Từ lão tam trắng bệch, khóe miệng run run, cơ thể nghiêng ngả dường như sắp ngã xuống.
Cả đêm ông dùng nhiều phép thuật như vậy, vừa rồi lại liên tục khởi động “phó trận”; thể lực, tinh lực cùng pháp lực đều bị tổn hại lớn, tuổi ông cũng đã cao, nếu cứ để kệ mà làm tiếp phỏng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013189/quyen-1-chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.