Đèn tách tách hai tiếng rồi tắt, Ngụy Ninh nghe thấy phòng bên cạnh truyền đến vài tiếng quát to, đang quát thì như bị một bàn tay bóp nghẹt, xung quanh yên tĩnh trở lại, yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng tim đang đập.
Ngụy Thời lấy ra một lá bùa đốt lên, rồi đốt thêm hai ngọn nến trắng đã chuẩn bị sẵn.
Ánh lửa lay động khiến mọi vật trong phòng đều như bóng ma, ngọn lửa cao thấp lên xuống không ngừng.
Trên trần nhà, trên tường, sàn nhà, không biết từ lúc nào đã bị nước mưa rỉ vào, ướt sũng, nước chưa chảy tới gần đã cảm thấy lạnh thấu xương, chỉ có trong vòng tròn mới không bị âm khí nồng đậm ăn mòn.
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, đầu tiên là gõ nhẹ nhàng thăm dò, sau đó càng lúc càng lớn, càng ngày càng dồn dập cứ như thứ ở bên ngoài đã không còn kiên nhẫn nữa. Mưa to gió lớn va đập vào cửa sổ tạo ra những âm thanh lớn, dường như bất cứ lúc nào chúng cũng có thể phá cửa xông vào.
Ngoài cửa sổ là bóng cây chớp nhoáng, bóng quỷ lắc lư.
Trán Ngụy Ninh toàn là mồ hôi lạnh, mồ hôi chảy xuống làm nhòe mắt anh. Ngụy Ninh lau đi, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, vừa nhìn anh liền hít một ngụm khí lạnh, vội kéo áo Ngụy Thời, dùng âm thanh khô khốc và đứt quãng nói: “Nhìn… trần nhà.”
Trên trần nhà, âm khí kết tinh thành những giọt nước sắp xếp thành mặt quỷ, diện mạo dữ tợn biểu tình vặn vẹo mà nhìn hai người Ngụy Ninh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013166/quyen-1-chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.