Hai người thật sự ngủ rất say, ngủ thẳng đến lúc phải trả phòng nhân viên không ngừng gõ cửa thì mới tỉnh. Lúc trả phòng lại xảy ra chuyện, nhân viên nhìn thấy trên tường như bị nước bẩn hắt vào thì sống chết không chịu để hai người Ngụy Ninh rời đi, lại còn gọi cả quản lý tới.
Hai bên bắt đầu cãi cọ, bên nào cũng có lý riêng, cuối cùng mỗi bên đều phải nhường một bước, hai người Ngụy Ninh phải chịu một phần chi phí tu sửa thì chuyện này mới xong.
Ra khỏi khách sạn kia đã là hơn 12h trưa, ánh nắng chiếu vào người tạo cảm giác nóng bức, có lẽ vì trong lòng đang có một nỗi lo khác nên cảm giác khó chịu ngoài thân cũng chẳng là gì. Cả người phấn chấn, bước đi cũng nhanh hơn, cả hai bắt kịp xe lửa, đến tối thì cũng về đến thành phố B.
Mới bước chân vào cửa Ngụy Thời đã nhận được điện thoại gọi tới từ thôn Ngụy. Nói vài câu xong, Ngụy Thời ngắt điện thoại rồi lại gọi cho vị sư phụ xuất quỷ nhập thần của hắn ta, kể những chuyện xảy ra ở Tiểu Động Thành cho ông ta, nói tỉ mỉ không sót chi tiết nào. Lúc hắn nói xong thì cũng một tiếng trôi qua. Cùng lúc đó Ngụy Ninh bước ra từ phòng tắm, hắn nói:
“Anh Ninh, thôn Ngụy xảy ra chuyện rồi, sáng mai tôi phải về, lúc Trần Dương kết âm hôn anh sẽ về sao?”
Ngụy Ninh vừa cầm khăn lông lau tóc vừa lắc đầu.
Anh không thể quay về. Một là vì công việc mới anh vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013169/quyen-1-chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.