Ngụy Ninh cùng Ngụy Thời quay về thôn làng kia, bọn họ không đến nhà thôn trưởng mà tới trước nhà Trương Anh Phương. Bây giờ mới là tờ mờ sáng, Ngụy Thời cũng đã bận rộn cả một đêm cả hai đều mệt mỏi.
Bọn họ đi đến mảnh đất kia thấy bà Trương vẫn bị trói vứt trên mặt đất, gương mặt gầy gò của bà ta đè vào cỏ, mấy con sâu bò qua mặt bà ta, thậm chí Ngụy Ninh còn thấy có con sâu cắn miệng vết thương trên mặt bà ta. Nếu không phải cơ thể bà ta thỉnh thoảng còn hơi run lên Ngụy Ninh sẽ cho rằng bà ta đã không còn sống mà sớm chết rồi.
Ngụy Thời nhìn Ngụy Ninh, Ngụy Ninh cũng nhìn hắn, sau đó lắc đầu. Thằng nhóc này đến giờ đều ngại bẩn ngại mệt toàn đẩy việc cho người khác làm, anh bước qua đó cởi dây trói cho bà Trương, dây thừng trói cũng không chặt lắm, dùng sức một chút là cởi được, mấy thôn dân kia cũng không quá tuyệt tình.
Bà Trương vừa mở mắt đã hung hăng nhìn Ngụy Ninh, miệng lẩm bẩm như đang nói gì đó.
Ngụy Ninh biết bà ta lại đang mắng người. Bà Trương đúng là không đắc tội với người ta thì không chịu được, phỏng chừng tất cả người trong thôn đã gặp thì đều ghét bà ta. Anh là một người đàn ông nên không để tấm mấy câu mắng chửi này, sau khi cởi dây trói, phủi tay liền đứng dậy dịch sang một bên.
Ngụy Thời bước đến nhìn bà Trương đang đứng dậy: “Trương Anh Phương chết.”
Động tác của bà Trương cứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013165/quyen-1-chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.