14 tháng 7, quỷ môn mở rộng, bách quỷ dạ hành tràn vào thành phố.
Ngụy Ninh đi theo “Ngụy Tích” đến bên bờ sông, dường như tạm thời “Ngụy Tích” không có ý quay về nên Ngụy Ninh đi cùng cậu một lát, cậu có phản ứng gì thì tính sau. Hiện giờ cậu ta mới là lão đại, Ngụy Ninh nhìn rừng cây rậm rạp, trong rừng tràn ngập sương mù dày đặc.
Quá dày đặc, dày đặc đến mức không nhìn thấy gì.
Trong sương mù kia giấu rất nhiều ma quỷ chỉ chờ lúc quỷ môn mở rộng để từ âm thế chui lên làm ra chuyện không sạch sẽ. Tỷ như xác sống chết khô, cô hồn dã quỷ, chúng không ngừng du đãng trên dương thế, chúng oán hận người sống, không ngừng tìm kiếm và rình mò quanh họ.
Ngụy Ninh lại hắt hơi một cái, hươ hai tay về phía đống lửa. Đúng là kỳ quái, mặc kệ anh có hươ thế nào thì cũng không đủ nhiệt, không đủ ấm áp, anh giơ tay lên đầu ngọt lửa, ngọn lửa lập tức bùng lên đốt tay anh.
Ngụy Ninh còn tưởng cháy tay vội rụt tay về nhưng anh lại phát hiện ra chỗ bị lửa chạm vào không hề thấy đau, Ngụy Ninh nghi hoặc nhìn bàn tay vẫn nguyên vẹn, trong lòng xuất hiện một dấu hỏi lớn.
Đây không phải là ma trơi đấy chứ?
Lúc này, trên mặt nước đột nhiên kêu ào ào, Ngụy Ninh nhìn về phía đó thì thấy một người từ dưới nước trồi lên đi về phía hai người bọn họ, Ngụy Ninh căng thẳng nhìn về phía người nọ.
Chân của của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/3013162/quyen-1-chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.