Ban đêm vội vàng cuối cùng cũng đi qua, mặt trời lại từ từ chiếu sáng xuống, mang theo mùi hương của không khí của cỏ cây, người ta hít một hơi sẽ say mê đến mức không nhịn được mà nhắm mắt lại cảm nhận.
Ngụy Ninh ngồi bên cạnh cửa sổ, xoa xoa mặt, vẻ mặt có chút trắng bệch lộ ra vẻ mệt mỏi. Từ lúc bị đám sương mù kia đánh ngất rồi tỉnh lại đến giờ anh cảm thấy không ổn lắm, đầu đau thì bỏ qua, cơ thể cũng nặng trịch, cứ như mang theo 40 50 cân gạch, nhấc tay chân cũng khó khắn.
Lúc này Ngụy Thời đã cho Yến Hoa uống thuốc xong, lau lau tay đi đến đứng cạnh Ngụy Ninh, Ngụy Ninh nhìn hắn một cái, tay có chút cứng ngắc lấy một điếu thuốc từ túi ra, châm, hút một hơi.
Một lúc lâu sau, Ngụy Ninh mới mở miệng: “A Thời, mày biết thu quỷ thế nào không?”
Ngụy Thời bận rộn cả đêm đầu óc có chút mơ màng, nghe lời Ngụy Ninh nói thì tỉnh lại. “Hả? Anh Ninh, không phải trước nay anh không tin mấy thứ “quái lực loạn thần” này nọ sao?”
Lúc nói đến bốn chữ “quái lực loạn thần”, Ngụy Thời cố tình nhấn mạnh thêm.
Ngụy Ninh nhìn thoáng qua vẻ mặt đùa cợt của Ngụy Thời. “Anh không tin thì cũng đừng ngăn cản anh học hỏi chứ, anh mày thích nghiên cứu về dân tộc không được à.”
Ngụy Thời cúi đầu cười vài tiếng, vẻ mặt mang biểu tình “tôi hiểu mà.”
Anh em lớn lên thân thiết với nhau, suy nghĩ thật sự thế nào chẳng lẽ hắn lại không biết, lúc nào cũng giữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136397/quyen-1-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.