“Bang bang bang” tiếng đập cửa kịch liện phá tan vẻ yên tĩnh của màn đêm, Ngụy Ninh nghiêng ngả đứng dậy, bám theo bờ tường ra đến cửa, mở cửa.
Ngụy Thời lập tức tiến vào túm lấy tay Ngụy Ninh: “Anh Ninh, anh không sao chứ, tôi ở bên ngoài kia gào khả cả cổ mà trong này không có phản ứng gì, dọa chết người, dùng bao nhiêu biện pháp cũng không mở được cửa, cái la bàn kia cứ như bị trúng tà, xoay chóng mặt, tôi liền biết ngay bên trong có gì đấy cổ quái.”
Từ khi tỉnh lại, toàn thân Ngụy Ninh vô lực, đầu đau đến vỡ ra, không để ý đến nỗi kinh sợ của Ngụy Thời anh trừng mắt nhìn hắn một cái, hữu khí vô lực nói: “Cái đệt, mày bỏ tay ra cho anh, mày còn kéo nữa thì anh vốn không chết cũng vì mày mà chết.”
Ngụy Thời nghe thế liền buông tay, đỡ lấy anh. “Anh không sao chứ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Trong phòng này âm khí nặng nề.” Ngụy Thời nhăn mày, lùi về phía sau một bước, đứng ở trước cửa không dám bước vào phòng.
“Anh biết thế nào được, dù sao cũng không phải chuyện gì tốt.” Ngụy Ninh tức giận xoa xoa trán. “Mày vào nhà xem Ngụy tam thẩm, bà ấy ngã trên mặt đất, anh sợ bà ấy có chuyện gì.”
Cho dù vừa nói như vậy với “cậu”, nhưng trong lòng Ngụy Ninh vẫn lo lắng an nguy Ngụy tam thẩm, mặc kệ nói thế nào thì bà cũng là một người phụ nữ đáng thương, lại nói, đầu óc không rõ ràng, cho dù mang pháp luật ra cũng không chịu trách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136396/quyen-1-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.