Thật giống như đang xem phim, cảnh tượng đang diễn ra trước mắt này, bạn không thể ngăn cản, không thể can thiệp, chỉ có thể bị động nhìn mà thôi, loại cảm giác bất lực này thật sự rất khó chịu.
Ngụy Ninh bị hãm trong bóng tối, đi bên cạnh cậu thiếu niên này.
Anh vẫn luôn đi bên cạnh cậu, không biết bao nhiêu này rồi, ở trong bóng đêm này, đối với không gian và thời gian đã trở nên mơ hồ không rõ. Lúc bắt đầu, Ngụy Ninh còn có thể mơ hồ đoán được một chút, mà hiện tại, anh đã buông tha việc này.
Mỗi lần lặp lại cảnh tượng bi thảm mà cậu thiếu niên phải trải qua, Ngụy Ninh từ đau xót phẫn nộ giờ là tê liệt, khi anh một lần nữa nhìn những cái bóng trắng mang cậu thiếu niên dìm vào trong nước, mặt không đổi sắc, chỉ có thể thấy hầu kết dao động.
Mặc kệ là đối với cậu thiếu niên hay đối với những cái bóng trắng đó, Ngụy Ninh đều không chạm được rõ ràng.
Cậu thiếu niên này đối với Ngụy Ninh rất quen thuộc, nhưng mà vì quen thuộc nên đầu óc cứ như nguồn điện bị đóng, thiếu mất cái gì đó, dung lượng não đột nhiên bị cắt bớt, ký ức cũng bịt kín một tầng băng gạc, không, là căn bản không thể nhớ ra bất cứ thứ gì.
Cậu có cái cằm nhọn, gầy trơ xương, trên mặt trắng bệch không chút máu, ánh mắt u tối càng thêm vẻ sâu thẳm cùng khó lường. Biểu tình trên mặt dần biến mất, dù là lúc phải chịu tra tấn cũng cứng ngắc như quan tài, dường như cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136395/quyen-1-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.