Đông lão đầu vẫn mặc bộ quần áo đã bạc màu kia, trên quần áo có vài mảnh vá, đôi mắt sáng rực từ trong cửa nhìn Ngụy Ninh đứng ngoài, gương mặt gầy gò mang vẻ sâu xa khó hiểu.
Ngụy Ninh đối với vị đạo sĩ này từ đáy lòng đã không thích, thấy gã ta là Đông lão đầu trong lòng liền có chút đề phòng, nhưng là hiện tại đi nhờ người ta, cũng phải giữ lễ phép nên khóe miệng anh kéo cong lên, lộ ra gương mặt cười cứng nhắc: “Ngài chính là Đông lão đầu?”
Đông lão đầu hừ mũi một tiếng, coi như trả lời Ngụy Ninh.
Ngụy Ninh nhìn gã ta dáng vẻ mặc kệ sống chết, thái độ hờ hững, mình tới nhờ người thì phải xuống nước, Ngụy Ninh ra ngoài xã hội nhiều năm như vậy đạo lý này đương nhiên hiểu, nên anh đành áp chế lửa giận trong lòng, nói: “Tôi tìm ngài tới thôn thực hiện đàn tràng, được không?”
Đông lão đầu lại hừ mũi một cái nữa, chậm rãi phun ra hai chữ. “Không nhận.”
Ánh mắt Ngụy Ninh chợt lóe. “Sao ngài lại không nhận, cũng phải có một lý do đi? Vừa rồi ta tới tìm sư phụ Quảng Tể Lưu, ông ấy không nhận tới làm ở thôn Ngụy chúng tôi, chỉ ngài có thể nhận, lần trước không phải ngài vẫn nhận sao?”
Đông lão đầu dùng khóe mắt nhìn Ngụy Ninh. “Có chuyện có thể nhận, có chuyện không thể nhận. Đạo lý đơn giản như vậy, cậu không còn nhỏ nữa chẳng lẽ lại không hiểu?”
Ngụy Ninh bị gã nói cho nghẹn họng, anh nhịn, từ từ nói: “Chỉ là lập đàn tràng mà thôi, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136398/quyen-1-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.