Ngụy Ninh nằm lỳ trên giường, luồng khí lạnh lẽo kia còn đang quanh quẩn trên tấm lưng trần trụi của anh không chịu rời đi, Ngụy Ninh làm như chưa có chuyện gì xảy ra, sau khi bắn ra ngẩn người một lúc rồi từ từ ngồi dậy, luồng khí âm lãnh đó cũng biến đổi theo, vẫn như hình với bóng.
Trên bụng và đùi còn chút dịch màu trắng, Ngụy Ninh lấy khăn giấy dùng sức lau sạch, Ngụy Ninh tự thấy mình làm rất bình tĩnh nhưng tay anh không kìm được mà run lên nhè nhẹ bán đứng bản thân anh.
Anh lại tẩu tà rồi — đây là kết luận duy nhất.
Lúc Ngụy Ninh ý thức được việc này, phản ứng đầu tiên là phải lập tức rời khỏi thôn Ngụy, phản ứng thứ hai là không làm gì cả, không thể chọc giận vật kia, cũng không thể để nó cảm nhận được ý nghĩ của anh.
Ngụy Ninh mặc xong quần áo, hôm nay đã là ngày thứ ba, có thể trở về nhà mình.
Mở cửa phòng ra chính là nhà chính, ngụy Tam thẩm quỳ gối trước giữa bàn thờ, lẩm bẩm, nói những thứ mà Ngụy Ninh chưa bao giờ nghe thấy, còn ngân nga, những từ ngữ cùng nhịp điệu cổ quái cứ từ trong miệng Ngụy Tam thẩm bay ra.
“—— thiết tử đạt lạc —— đả chẳng nhiều một oa —— cầu cầu một tử giết —— ”
Tuy rằng Ngụy Ninh không biết Ngụy Tam thẩm đọc những lời này là có ý gì, nhưng mà chỉ bằng biểu tình điên cuồng của Ngụy Tam thẩm, án mắt oán độc cùng với tiếng nghiến răng ken két qua từng câu chữ là đủ thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136391/quyen-1-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.