Tuy rằng má Ngụy nói những lời ẩn tình sâu xa nhưng Ngụy Ninh không thực sự để chuyện này trong lòng.
Thôn Ngụy có nhiều quy củ cổ quái như vậy, sớm đã bị rất nhiều người ở trong thôn đặc biệt là thanh niên bằng mặt nhưng không bằng lòng, không thèm để ý đến. Người thế hệ này được dạy dỗ chủ nghĩa duy vật, bắt bọn họ răm rắp làm theo những nề nếp cũ là chuyện không thể.
Đối với chuyện âm hôn này, Ngụy Ninh vì muốn trấn an má Ngụy nên mới đáp ứng, từ đầu tới cuối anh không coi chuyện này là thật.
Ngụy Ninh thay quần áo, uống canh gà má Ngụy mang tới, đến cái hiệu thuốc nho nhỏ của Ngụy Thời, Ngụy Thời một đầu đầy mồ hôi đang bận rộn ở một góc nóng bức trong căn phòng nhỏ, là đun bếp lò, trên bếp đặt một cái nồi đất, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Ngụy Thời thường xuyên mở nắp nồi, mùi thuốc đông y bay ra, Ngụy Thời vừa trông lửa vừa nói: “Có dược liệu rồi nhưng vẫn tốn không ít công phu của tôi, cuối cùng cũng phối xong, anh uống rồi có phản ứng gì thì cũng đừng ngạc nhiên, trong sách nói sẽ có chút đau nhức, ngứa, sau đó có thể tróc da.”
Ngụy Ninh nghe thế tim đập loạn, không nói gì.
Chờ thuốc được đun xong, để nguội, Ngụy Ninh cắn răng uống một phát, chất lỏng đắng ngòm lượn một vòng trong cổ họng, trôi xuống, mặt Ngụy Ninh tái mét: “Mùi này khó uống quá.” Anh vội lấy nước sôi bên cạnh súc miệng.
Ngụy Thời hời hợt nói: “Nếu không thì sao lại có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136390/quyen-1-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.