Bóng đen kia xông đến liền siết chặt lấy cổ Ngụy Ninh, sống chết bóp lấy, dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng Ngụy Ninh lâm vào thế bị động, thoáng chốc mặt đã tái lại.
Anh dùng sức giãy dụa, vung tay về phía sau chế trụ đầu bóng đen kia, dùng sức lôi nó về phía trước, tuy rằng bóng đen kia tráng kiện hữu lực nhưng Ngụy Ninh cũng là một người đàn ông khỏe mạnh rắn chắc, dưới sự phản kháng kịch liệt ít nhiều cũng thu về chút lợi ích.
Hai bên không ai nhường ai, nhưng cuối cùng là Ngụy Ninh yếu thế trước, cổ lại bị siết chặt khó hô hấp, dần dần cũng không đỡ nổi.
Trong huyệt động tối đen không gì sánh được, chẳng biết có cái gì ẩn giấu trong bóng tối lờ mờ, Ngụy Ninh cùng cái bóng đen kia quấn thành một cục, trong nơi có bao nhiêu là chung nhũ, măng đá như vậy vật lộn liên tục.
Mà lúc này, Ngụy Thời cũng chạy tới, hắn là một thư sinh nhã nhặn, lớn như vậy còn chưa động tay động chân với ai, chỉ có lúc người khác đánh nhau thì ngáng chân, chửi đểu, khiêu khích gây chuyện là giỏi thôi, đến lúc thật sự phải xắn tay áo lên động thủ hắn liền lui về phía sau. Hắn thường tự cho mình là “quân sư”, nhưng là, lúc sự tình qua đi khó tránh khỏi bị bạn của Ngụy Ninh kéo lại trách móc. Hiện tại, thấy người anh em của mình gặp nạn cũng bất chấp tất cả, tiện tay lấy một hòn đá trên mặt đất xông tới, muốn đập vào đầu tên kia….
“Cái đệch, mày nhìn kĩ rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136389/quyen-1-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.