Ngụy Ninh cứ như bị một sợi dây vô hình kéo đi, tiến về phía trước, từng bước một đi đến trước mặt người đàn ông kia
Xung quanh trong bóng tối truyền đến âm thanh vi vu tinh tế, vẻ âm trầm giương nanh múa vuốt bao phủ khắp bốn phía, chỉ có một chút ánh đèn, cùng với ánh đèn bên cạnh chỗ người đàn ông kia ngồi, có vẻ ôn hòa, nhìn qua có chút kiều diễm.
Ánh mắt Ngụy Ninh trong chốc lát thanh tỉnh, xung quanh bóng tối mơ hồ, trực giác Ngụy Ninh cảnh báo một loại nguy hiểm, một hồi si mê, người trước mắt này tản ra mùi hương như cổ độc. Rõ ràng hắn sợ, nhưng không cách nào dừng lại được.
Cuối cùng, hắn đi đến bên người đàn ông kia, người đàn ông kia vẫn chăm chú nhìn hắn, đợi đến khi hắn tới gần, liền đưa tay ra kéo Ngụy Ninh lại.
Tay gã băng lãnh, cứng rắn, bướng bỉnh chế trụ tay Ngụy Ninh.
Ngụy Ninh nhịn không được run run một chút, ngoài cửa truyền đến tiếng trống “Tùng—-tùng—-tùng—-“ nặng nề, tiếng trống phá vỡ hắc ám xung quanh, theo tiếng trống này, xung quanh dần dần cũng vang lên rất nhiều âm thanh, rất nhẹ rất nhỏ, dường như là tiếng người, lại dường như là tiếng nhạc, theo gió truyền đến.
Cảm giác ớn lạnh phía sau càng tăng lên, âm thanh này ngày càng gần, ngày càng gần, mãi đến khi “rầm” một tiếng, cửa bị đẩy ra, sau đó, Ngụy Ninh thấy bên người đột nhiên xuất hiện rất nhiều “gì đó”, trong bóng đêm bao phủ, âm thanh kỳ quái này từ chỗ họ truyền tới.
Bọn họ giữ yên lặng đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136384/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.