Không đợi Ngụy Thời ở bên cạnh trả lời, Ngụy Ninh đã tiếp tục nói: “Anh nói với mày cái này làm gì, anh thấy anh gần đây cũng bị mấy chuyện này làm cho thần kinh đông đá rồi.”
Ánh mắt Ngụy Thời lóe lóe: “Anh Ninh, thật ra — có chuyện này tôi không nói cho anh biết, cái này —“ Anh giơ túi plastic trong tay lên, “thực huyết khuẩn” bên trong vốn màu đỏ đã biến thành màu đen: “Sẽ khiến người ta sinh ảo giác.”
Ngụy Ninh nhất thời giơ tay ra, bốp một cái đánh vào ót Ngụy Thời: “Ông đệch, sao mày không nói sớm, làm hại anh còn tưởng mình gặp quỷ, sắp bị dọa đến vỡ mật, nói, nhóc con mày không phải là cố tình gạt anh đấy chứ, còn định chê cười anh mày?”
Ngụy Thời vẻ mặt cười nịnh: “Anh Ninh, sao có thể thế nha, cái thứ “thực huyết khuẩn” này là trước kia tôi đọc được ở một quyển sách cũ, còn tưởng rằng trên sách viết linh tinh, nào nghĩ rằng trên đời thật sự có thứ này, còn sinh trưởng ở bãi tha ma thôn Ngụy chúng ta, tôi đây không phải bật dậy đến tìm anh luôn sao.” Ngụy Thời lộ ra vẻ mặt dâm đãng “tôi đây đủ nghĩa khí anh em đi.”
Ngụy Ninh hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói gì nữa, mặc kệ nói thế nào thì giải thích của Ngụy Thời rất đúng lúc, khiến cước bộ trầm trọng của anh nhẹ nhàng đi không ít. Xác định không phải mình gặp quỷ cũng không phải đầu óc mình có vấn đề, Ngụy Ninh tự giễu một phen, quả nhiên chỉ cần quay về thôn Ngụy liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136385/quyen-1-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.