Ngụy Ninh không chút chần chừ cởi quần dài cùng quần lót xuống, Ngụy Thời là người anh em anh chơi cùng từ nhỏ, dáng vẻ cởi truồng của đối phương không biết đã thấy qua bao nhiêu lần rồi, xấu hổ và thể diện sớm đã không còn.
Ngụy Thời tặc lưỡi nhìn chằm chằm vào hạ than Ngụy Ninh, xoay người lấy trên bàn một cái kính lúp, tiến gần trước chóp mũi, cẩn thận tỉ mỉ quan sát cái mụn cơm mọc ra trên hạ thân Ngụy Ninh kia.
Dù là Ngụy Ninh sớm không còn mặt mũi nhưng vẫn không chịu nổi nhìn như vậy.
Anh nghiêm mặt, nhìn chằm chằm gương mặt bỉ ổi của Ngụy Thời: “Nhìn kỹ rồi chứ?”
Ngụy Thời ho khan hai tiếng, đặt kính lúp trên bàn, xoa xoa cằm, dường như đang suy nghĩ cái gì: “Tôi nói này anh Ninh, gần đây nhất anh ở bên ngoài chơi bời có cởi ra không?”
Sắc mặt Ngụy Ninh tối sầm: “Cái đệch! Mày không thể bình thường một tí hả, nói mau, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”
Ngụy Thời không nói chuyện, chỉ là thu lại vẻ mặt bỉ ổi của mình, trong nháy mắt trở nên ngưng trọng, hắn đứng lên, đi đến trước tủ thuốc, mở ngăn kéo dưới cùng ra, lấy từ bên trong một gói giấy vàng, đổ bột phấn màu đen từ trong gói giấy vàng đấy vào chén trà, đưa chon Ngụy Ninh: “Uống trước đi.”
Ngụy Ninh cầm lấy, không hỏi một tiếng, ngửa cổ uống, dứt khoát uống cạn chất lỏng không rõ ràng trong chén trà ấy.
Cũng không biết Ngụy Thời bỏ cái gì vào trong, nước này uống vào không có cảm giác gì, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136383/quyen-1-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.