Sau đó đã xảy ra một sự kiện khiến cả đời này Ngụy Ninh cũng không muốn hồi tưởng lại cơn ác mộng đó.
Nói chung, Ngụy Tích đã chết, chết ở trước mặt anh, chết trên cây cầu gỗ kia, chết trong cơn lũ xuân. Mà Ngụy Ninh sợ đến choáng váng cứ đứng ngơ ngác ở đó, nhìn Ngụy Tích chét chìm trong dòng nước chảy xiết, mãi đến khi anh tỉnh lại mới hô to: “Cứu người!!!”, đồng thời nhảy xuống dòng nước, nhưng không còn kịp nữa.
Ở ngoài sơn cốc tìm được thi thể Ngụy Tích.
Tái nhợt, gầy yếu, Ngụy Tích toàn thân ướt sũng không còn hơi thở nằm trên mặt đất, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thật giống như đang ngủ.
Mẹ Ngụy Tích như điên mà nhào tới, biểu tình dữ tợn không gì sánh được, Ngụy Ninh bị dọa đến lùi lại một bước, miệng vừa định nói ra sự thật nhưng đành nuốt trở lại — nếu như mẹ Ngụy Tích biết anh là người mang Ngụy Tích ra ngoài, nhất định sẽ bắt anh đền mạng cho Ngụy Tích, Ngụy Ninh bị nỗi sợ hãi đánh bại, anh xoay người, lui khỏi đám đông.
Đến giờ Ngụy Ninh vẫn bị sự áy náy và hối hận dằn vặt. Chỉ cần nhắm mắt lại, gương mặt tái nhợt, xinh đẹp sẽ hiện ra trước mặt anh. Đôi mắt sâu thẳm kia nhìn chằm chằm vào anh, tựa hồ như nói nó chết không nhắm mắt, căm hận Ngụy Ninh mềm yếu nhát gan.
Suối nước rtong thấy đáy, có đàn cá vô tình bơi ngang qua, bèo nước nhè nhẹ đong đưa, một khung cảnh thật yên bình.
Ai có thể nghĩ được chỗ này từng xảy ra nhiều bi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136375/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.