Mẹ Ngụy Ninh một mặt lấy mu bàn tay lau nước mắt, một mặt gõ trán Ngụy Ninh kể lại sự việc phát sinh ngày hôm đó.
Hôm trước tình hình giao thông không tốt, Ngụy Ninh lái xe đỗ vào một thân cây ven đường, người thì hôn mê, nếu không phải A Lương trong thôn đúng lúc nhìn thấy, mang người cứu trở về thì không biết sẽ phát sinh chuyện gì nữa. Nằm một cái là nằm tròn hai ngày, khiến cho mẹ anh từ khi biết con về thì cứ đứng ở cổng thôn chờ hồn suýt bay lên mây.
Nói đến đây, má Ngụy xếp hai tay thành hình chữ thập, lẩm bẩm với trời, đây đều là nhờ có bồ tát và tổ tông phù hộ con, chờ thân thể con tốt lên một chút nhất định phải đến miếu thôn và mồ tổ lễ tạ thần. Má Ngụy nói xong vừa nghiêng đầu liền thấy nhãn thần Ngụy Ninh kinh khủng, sắc mặt tái nhợt, căn bản là không chú ý bà vừa nói gì.
Ngụy Ninh túm lấy tay mẹ mình: “Mẹ, mẹ nói lúc đó con đang ở trên xe của mình sao?”
Má Ngụy kỳ quái nhìn anh: “Con không ở trên xe mình thì ở xe ai được nữa?” Bà đột nhiên nhớ ra cái gì đó, biến sắc, tay sờ sờ trán Ngụy Ninh: “Nguy rồi, không phải là đụng đầu rồi chứ? Không được không được, vẫn phải tới bệnh viện kiểm tra một chút, nếu như bị bệnh gì còn trị tận gốc.”
Ngụy Ninh nhìn mẹ anh gấp đến mức xoay quanh, vội kéo mẹ anh lại: “Mẹ, con không sao, con chỉ hỏi một chút thôi, con rất tỉnh táo, đầu óc không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136374/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.