Hàn ý trong phòng càng sâu hơn, sau khi đóng cửa lại phát ra tiếng két chói tai.
Ngụy Ninh suy tính một hồi, nghĩ cần phải nói mọi chuyện rõ ràng, âm hôn vốn là một tập tục cổ quái không tốt nên biến mất. Vừa định mở miệng, má Ngụy đứng bên cạnh len lét đạp anh một cước, đau đến mức Ngụy Ninh nhe răng trợn mắt, gương mặt vặn vẹo, mẹ anh đang cảnh cáo anh không nên nói lung tung.
Nụ cười trên mặt mẹ Ngụy Ninh giống như bức tranh treo trên tường, nhàn nhạt lại cứng ngắc. Dáng cười của Ngụy Tam thẩm trông khá chân thật, thỉnh thoảng vỗ tay, rồi cười ha hả, rồi lại vội vã che miệng mình. Thế nên trong cổ họng liền phát ra âm thanh cô cô lỗ lỗ cổ quái, Ngụy Ninh ở bên cạnh nghe được dạ dày dấy lên từng đợt khó chịu.
Hai người phụ nữ trò chuyện việc nhà, thỉnh thoảng nói đến một nghi thức âm hôn.
Giống như vô tình nói đến, nhưng loại giả bộ này lại càng lộ ra vẻ cố tình.
Ngụy Ninh nhịn rồi nhẫn, vài lần muốn rời đi lại bị mẹ anh gọi lại, anh hiểu ý, đây là muốn anh nhất định phải ở đây.
Cũng không biết qua bao lâu, ánh đèn trần nhà rọi xuống dường như cũng ảm đạm phai nhạt Ngụy Tam thẩm mới đứng lên, bà dùng bàn tay lạnh lẽo mà ẩm ướt của mình nắm chặt tay Ngụy Ninh: “A Ninh, sau này là người một nhà, Tam thẩm sẽ không bạc đãi con. Con tốt, con rất tốt, trước đây khi A Tích còn sống thường nói về con, nó thích con, hiện tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-quy-vi-the/136376/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.