Hạ Văn Lễ nhức đầu đến mức phải đưa tay day nhẹ huyệt thái dương.
Anh thật sự không muốn gọi Tạ Tư Nghiên là anh rể. Ai ngờ hai người kia lại nhanh như vậy đã… “gây ra chuyện lớn”! Xem ra, sớm muộn gì cũng phải gọi thôi.
Anh liếc sang vợ mình.
Thịnh Thư Ninh vẫn bình thản uống trà, bộ dáng như thể sớm đã biết trước tất cả.
Chị họ đúng là nhanh thật đấy.
Vậy là… anh sắp làm cậu rồi? “Tiểu Hàm, cháu nói thật?” Hạ Bá Đường là người đầu tiên lên tiếng xác nhận.
“Vâng, cháu đã đến bệnh viện kiểm tra rồi.”
Giang Hàm vừa nói vừa nhìn mẹ và bà ngoại.
Cả hai người rõ ràng đều bị tin tức bất ngờ này dọa đến sững sờ.
Trước đây, khi biết Giang Hàm và Tạ Tư Nghiên sống chung, Hứa lão phu nhân từng riêng tư khuyên cháu gái:
“Bây giờ xã hội cởi mở, bà không phản đối chuyện sống cùng, nhưng bất cứ chuyện gì cũng phải biết chừng mực.”
Ý nhắc nhở rõ ràng là: Đừng gây ra chuyện lớn!
Bà nghe nói nhà họ Tạ rất coi trọng gia phong. Cháu gái mình sống cùng Tạ Tư Nghiên mà chưa kết hôn, nếu sau này thật sự gả vào nhà họ Tạ, chỉ sợ sẽ không được coi trọng.
Giang Hàm là người của nhà mẹ đơn thân, gia đình cũng chẳng đông đúc, bà rất sợ cháu gái bị người ta ức hiếp.
Hồi ấy, Giang Hàm còn vỗ ngực cam đoan: “Bà cứ yên tâm, giờ cháu chỉ lo cho sự nghiệp, không có thời gian sinh con đâu!”
“Nhớ lời cháu nói đấy.”
“Trong mắt cháu, tiền vẫn là quan trọng nhất.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-em-dong-tam-nguyet-so-kieu-kieu/4996923/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.