“Cô Tô, cô không sao chứ?” — Thịnh Thư Ninh nhíu mày, đưa cô một tờ giấy ăn.
“Không, không sao…”
Tô Hàm Nguyệt che miệng, còn ho thêm mấy tiếng nữa mới dịu xuống.
“Chị quen chú út nhà em à?” — Hạ Văn Dã dù nghịch ngợm, nhưng độ nhạy lại không tệ.
“Cô Tô là sư muội của anh trai chị, với chú út cũng cùng một giới, nên đương nhiên là quen biết.”
Thịnh Thư Ninh nhanh trí đỡ lời, Hạ Văn Dã nghe xong mới gật đầu, ra vẻ hiểu chuyện.
Rồi cậu ta lại ghé sát vào, tiếp tục bán dưa.
“Nghe nói đối phương là cô giáo dạy cấp hai, hình như là do ông nội nhờ người quen giới thiệu. Em chỉ đi ngang qua, thoáng thấy thôi.”
Tô Hàm Nguyệt xoay xoay tách trà trong tay.
Thật sự không thể ngờ được — Hạ Tuần mà cũng phải rơi vào cảnh bị sắp xếp xem mắt?!
Nói thật thì…
Cô cũng có chút tò mò.
“Ông nội không cho em quấy rối.” Hạ Văn Dã chu môi, “Chị dâu, dẫn em đi xem một chút đi mà.”
Ông nội không cho mình đi, nhưng nếu đi cùng chị dâu thì sẽ không bị mắng.
“Không hay đâu.” Thịnh Thư Ninh nhíu mày.
“Vậy thì… ta đi lén! Em đảm bảo ngậm miệng im lặng, y như người chết vậy!”
“……”
Đi lén? Thịnh Thư Ninh liếc nhìn Tô Hàm Nguyệt bên cạnh.
“Vậy tôi không làm phiền nữa.” Cô vừa định đứng dậy.
“Giờ này rồi, cô ở lại ăn cơm đi rồi hãy về.” Thịnh Thư Ninh giữ cô lại.
“Còn phải về nhà làm bản thiết kế nữa.”
Đúng lúc đó, bên ngoài truyền tới tiếng động.
Hạ Văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/du-em-dong-tam-nguyet-so-kieu-kieu/4996912/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.