Tề Bạch mặc dù trong lòng ngứa ngáy, nhưng vẫn còn nhớ nam nhân của mình là ai, trốn giáo chủ đại nhân vào thanh lâu, chính hắn cũng cảm thấy không được, chẳng qua là lại có điểm ngứa chân……
Suy nghĩ một chút, hắn quay đầu nhìn hai thị vệ thương lượng “nếu không, chúng ta đi dạo một vòng trên đường? để cho ta mở mang kiến thức……”
Vướng Tiểu Tân ánh mắt trong nháy mắt từ khiển trách biến thành đồng tình…… tâm nói nam nhân này khổ ép mình tới nhường nào mới có thể đáng thương đến mức đến thanh lâu mà chỉ cầu được đi dạo trên đường một chút……
Đông Dũng lại là lắc đầu một cái, dứt khoát nói “công tử không cần thiết phải có kiến thức về loại địa phương này!”
Bị hai ánh mắt đồng tình cùng bén nhọn đồng thời nhìn chằm chằm là cái dạng gì?
Tề Bạch không biết người khác cảm thấy thế nào, ít nhất hắn cảm thấy, mình nếu ngay cả yêu cầu đáng thương đi dạo ngắm thanh lâu một chút cũng không được, hắn sẽ cảm thấy rất ủy khuất……
Cho nên hắn thở phì phò nói “chính là không cần thiết ta cũng muốn xem!” sau đó thở phì phò đi vào…… thiên đường của nam nhân…… thật là hương phong xông vào mũi a……
Đông Dũng cùng Vương Tiểu Tân liếc mắt nhìn nhau, hai người đều có cảm giác đại nạn sắp đổ xuống đầu, cuống cuồng đuổi theo.
Ám vệ phía sau âm thầm liếc nhau, dùng ánh mắt làm cái trao đổi nhỏ.
Ám vệ giáp “hắn muốn đi thanh lâu?”
Ám vệ ất “muốn ngăn không?”
Ám vệ bính “chúng ta là ám vệ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-phuong-bat-bai-chi-tong-quan/1517602/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.