Sáng hôm sau, Tề Bạch nằm trên giường, mặt khổ sở nói “không muốn rời giường……”
Đông Phương Bất Bại nhịn cười nói “vậy ngủ tiếp đi, chúng ta hôm nay không đi, chờ thêm hai ngày nữa dự đại hội võ lâm xong thì đi.”
Tề Bạch cau mày, mặc dù có chút lo lắng, nhưng giáo chủ đại nhân đã bảo không sao, hắn cũng lười quan tâm. Không thể không nói, hắn đối với thực lực của giáo chủ đại nhân rất là tín nhiệm……
Đông Phương Bất Bại dừng một chút lại nói “bất quá hôm nay ta có chút việc, buổi chiều có thể phải ra ngoài một chuyến, ngươi có muốn đi cùng ta không?”
Tề Bạch khoát tay một cái “nói sau……” vừa nói vừa rúc vào chăn ngủ tiếp, ba ngày đi đường, lại bị giáo chủ chèn ép vất vả đến tận nửa đêm, hắn nhắm mắt vào là ngủ ngay lập tức……
Đông Phương Bất Bại nhìn, lắc đầu một cái, phân phó người canh chừng bên ngoài có chuyện gì báo ngay, lúc này mới đi ra ngoài……
Chờ lúc Tề Bạch không ngủ nổi nữa tỉnh dậy đã là buổi chiều, mơ mơ màng màng mặc y phục ra cửa, thị vệ ngoài cửa nhanh nhẹn gọi nha hoàn, phục vụ Tề Bạch rửa mặt, sau đó dọn cơm.
Ăn uống no đủ, Tề Bạch sờ bụng một cái, đột nhiên cảm thấy không biết nên làm cái gì thì tốt……
Thị vệ vẫn luôn đi theo hắn đề nghị “Tề công tử, sau hoa viên có một rừng trúc, tinh xảo vô cùng, nếu không ngài qua đó ngồi một chút?” Hắn không phải ám vệ bên người Đông Phương Bất Bại, chỉ là hộ vệ bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-phuong-bat-bai-chi-tong-quan/1517601/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.