(Người dịch: halucky)
Đêm hôm đó Olivia nằm thao thức rất lâu sau khi ngôi nhà yên tĩnh trở lại. Chiếc đồng hồ quả lắc đã điểm mười hai giờ khuya nhưng cô vẫn còn chong chong. Cô ghét phải đối mặt với cha mẹ mình, ghét nỗi đau buồn của họ, tuy vậy nó không làm thay đổi ý định của cô. Cô chưa từng chắc chắn về điều gì trong đời như việc cô thuộc về Luis.
Lúc đầu tiếng động nhỏ không rõ ràng, quen thuộc giống như các cành cây bên ngoài cọ vào kính. Rồi cô nhận ra âm thanh đó phát ra từ cửa sổ phòng mình, cô nhảy khỏi giường với một tiếng hét nghẹn trong cổ họng.
“Đừng bỏ chạy,” Luis nói khẽ. “Là anh đây.”
“Anh thật là!” Đầu gối cô run rẩy, rồi khuỵu xuống một chút. Cô bám vào cột giường. “Anh đang cố dọa em chết khiếp phải không? Đừng bao giờ làm thế nữa!” Ngay cả khi sợ hãi cô vẫn giữ giọng mình thì thầm quyết liệt.
Anh khúc khích. “Vâng, thưa cô. Tôi hy vọng đây là lần duy nhất tôi phải trèo qua cửa sổ phòng cô.”
Cô rất lo sợ bởi thực tế đó. “Vâng, anh đang làm gì mà trèo cây ngay sau khi vừa bị bắn thế? Nếu vết thương há miệng trở lại thì sao?”
“Anh không sao. Dù gì, chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà. Anh thấy khỏe rồi.” Anh đặt bàn tay ra sau đầu cô và hôn cô. “Anh không thể đợi tới sáng để khám phá ra liệu mình phải đợi một tháng trời tới lễ cưới trong nhà thờ được trang hoàng, hay liệu anh có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nuoc-thien-than-angel-creek/2443369/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.