(Người dịch: halucky)
Dee cẩn thận rời khỏi giường, bước tới bên cửa sổ. Thỉnh thoảng cô cảm thấy một ảo giác rùng rợn và đòi hỏi củng cố hình ảnh đó trong đầu. Có một quãng thời gian lớn bị tắc lại mà cô không thể nhớ ra, ký ức sống động cuối cùng là cảnh tượng cô quỳ trên sàn nhà, giữ khẩu súng trường trên vai. Sau đó là những mẩu hình ảnh rời rạc cho đến cách đây khoảng một tuần, cô thức dậy vào buổi sáng và thấy thực sự tỉnh táo, mặc dù yếu kinh khủng, sự đối lập giữa ký ức cuối cùng và tình cảnh hiện tại quá sắc nét khiến cô lạc lõng.
Cô không hỏi câu nào, vì cô vẫn không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Cô cần biết nhưng yêu cầu không cấp bách. Cô sẽ tìm ra thôi, khi cô khỏe lại. Như thể tình trạng cực kỳ yếu ớt của cơ thể đã hủy hoại năng lượng trong não cô; cô không muốn nói chuyện, không muốn bầu bạn, cô chỉ muốn ngủ. Cô chui khỏi cái kén ngủ chỉ một thời gian ngắn bất cứ khi nào nhu cầu của cơ thể đòi hỏi, rồi ngay khi vấn đề được giải quyết – là cơn khát, đói bụng hoặc cần dùng bô – cô lại chìm vào giấc ngủ.
Tuy nhiên, giấc ngủ trở nên ngắn dần, rồi cách đây vài ngày cô đã đi lại được quanh phòng với sự hỗ trợ của Betsy Acray. Đây là lần đầu tiên cô tự mình ra khỏi giường, mặc dù đôi chân loạng choạng cô lấy làm hài lòng chúng chống đỡ được cô. Đó là một mốc nhỏ quan trọng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nuoc-thien-than-angel-creek/2443371/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.