(Người dịch: pmtrang)
Lucas đứng cạnh giường Dee, nhìn xuống cô. Mặc cho cơn sốt tăng cao, gương mặt cô vẫn thật nhợt nhạt.
“Cô ấy đã thức dậy chưa?” anh hỏi Etta, giọng khàn khàn.
Vợ người bác sĩ tặng anh ánh nhìn đầy cảm thông và lắc đầu. “Cũng không ngạc nhiên. Cô ấy bị nặng quá, nghỉ ngơi là việc tốt nhất cho cô ấy.” Bà nhúng một miếng vải vào nước lạnh, vắt nó, rồi đặt lên trán Dee. Cô không hề trở mình.
Lucas mệt mỏi dụi mắt. Đã gần hai ngày rồi, cô vẫn không hề mở mắt hay nói một lời. Sau khi mất quá nhiều máu như thế sao cô có đủ sức khỏe mà chiến đấu với cơn sốt được chứ?
Bên dưới chiếc váy ngủ của Etta mà cô đang mặc là miếng băng trắng cộm phồng bao phủ bờ vai. Anh ngờ rằng vết thương trên vai chính là ngọn nguồn của cơn sốt, nhưng bác sĩ đã nói ông ấy lau rửa sạch nó hết mức và nó không hề bị nhiễm trùng hơn so với mấy vết cắt. Vậy thì hẳn là tất cả các vết thương gộp lại đã gây ra một cú sốc cho hệ miễn dịch của cô. Thêm vào đó, cô đã vắt kiệt sức mình để cố gắng chống lại những người đàn ông ở Bar B. Sự phục hồi chắc phải mất thời gian.
Nhưng cô yên lặng đến chết tiệt. Ngay cả khi ngã khỏi gác xép thì cô vẫn đầy nhiệt huyết mặc cho thực tế rằng cô gần như không thể di chuyển. Dee là một chiến binh, nhưng làm sao cô có thể chiến đấu khi đang mất đi ý thức?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-nuoc-thien-than-angel-creek/2443367/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.