Sáng hôm sau, ngoại trừ Nguyễn Huy, Nguyễn Toản cùng 9 người khác bắt đầu lặng lẽ vòng qua đồn Cao Bằng, đến chân thác Mơ, một người đã đứng đó như chờ đợi từ lâu, thấy đoàn người đến, mở miệng:
" Đây là thứ ngươi cần" rồi đưa một căn chìa khoá đã rỉ sét cùng một tờ giấy cũ kĩ nhàu nát sang.
Nguyễn Toản cũng không chậm rãi, lấy trong người một lá thư, nghi đầy đủ những gì về Lê Chiêu Thống mà trong sử nghi chép về Lê Chiêu Thống sau năm 1789 đưa cho Nguyễn Thị Kim, nói:
" Nếu nhanh chân thì đến Nam Ninh thì gặp, không có lẽ sẽ phải đến tận Yến Kinh. Cũng đừng hão huyễn mà ý đồ mượn quân Nhà Thanh, không lại chết không toàn thây. Hoàng Phi là người khôn ngoan, hẳn là hiểu lời ta nói."
" Cảm ơn." Đáp xong, Nguyễn Thị Kim cũng quay người dời đi, Nguyễn Toản lắc đầu tiếc hận.
Lúc đầu, Nguyễn Toản có tâm tư cho người điều tra qua tàn quân nhà Lê, mong muốn sẽ tận dụng được lực lượng quân lính đang có để làm cơ sở cho mình, nhưng khi người báo cáo về trong đội ngũ " lãnh đạo" có một người phụ nữ. Nguyễn Toản lờ mờ đoán ra được đó là ai. Người con gái khiến Nguyễn Toản vô cùng ấn tượng hoàng phi Nguyễn Thị Kim. Một người tài đức, lấy sức một mình mà chèo chống lên cả tàn quân đương đầu với đội quân hùng mạng Tây Sơn vừa đả bại nhà Thanh. Dẫu nói do Quang Trung chưa dồn toàn quân cùng địa thế hiểm trở, nhưng cũng không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dong-mau-lac-hong/2391359/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.