Bị cảm, Ôn Đình Vực ảo não rút tờ giấy trong hộp ra, chật vật hỉ nước mũi.
Cái mũi hồng như cây củ cải, thật sự là làm mất hết tôn nghiêm đại luật sư của hắn, nhưng mà cũng chẳng làm được gì, trời mùa đông ngày càng lạnh, dù hắn có mang găng thì tay chân vẫn cứ lạnh lẽo thế, phòng làm việc có hệ thống sưởi hơi, nhiệt độ mở cao đến muốn đổ mồ hôi, buổi tối ở phòng sách ngồi xem máy tính, trên đùi vẫn luôn để một cái thảm lông ngắn.
Hắn rất sợ lạnh, mùa đông vừa đến, liền cuộn tròn trong chăn ngủ, một cái chăn dày cũng chả tác dụng gì.
Nhớ tới thời sinh viên ở Harvard, Chiêm Lạc thỉnh thoảng cùng hắn thảo luận bài tập đến tận khuya, nên ở lại qua đêm. Giường không lớn, hai người ngủ có vẻ chật chội, đại đa số đều là lưng hắn dán vào lồng ngực Chiêm Lạc.
Tuy rằng hắn ghét cùng người khác tiếp xúc thân mật, nhưng Chiêm Lạc trên người luôn mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, lại có thể khiến cho ban đêm dài đằng đẵng lạnh lẽo trở nên ấm áp hơn. Những buổi tối có Chiêm Lạc, hắn ngủ thật sự yên bình.
Bởi vì mùa đông lạnh giá đến mà Ôn Đình Vực khổ não, thỉnh thoảng nhịn không được nghĩ, nếu có một người ngủ bên cạnh thì thật tốt biết bao. Hắn cũng không biết bản thân rốt cuộc là lạnh hay là cô đơn.
Chỉ có điều, lạnh so với cô đơn thì dễ giải quyết hơn.
Đương nhiên, thân đơn bóng chiếc, đều là hắn tự làm tự chịu, hắn cũng không nghĩ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/don-gian-yeu-han/120026/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.