Thời gian còn lại của ngày hôm đó, Ôn Đình Vực chìm trong ảo não. Chốc nữa phải gặp Chiêm Lạc nói chuyện, thật sự là sợ không khống chế được mình, này dường như đã trở thành một loại quán tính, như người bị say xe, mới chỉ nghe thấy mùi xăng thôi thì sẽ nôn mửa, quả thực đây trở thành loại phản xạ có điều kiện mất rồi.
Cái tên khốn kiếp này căn bản là chuyên môn phá hỏng cuộc sống của hắn, mấy năm trở lại đây, tất cả là “nhờ” tên kia ban tặng.
Lần đầu tiên bị đàn ông cưỡng bức, lần đầu tiên thua trên tòa, lần đầu tiên…. đi GAY bar.
Ôn Đình Vực vẻ mặt hắc ám sửa sang lại cravat, đóng cửa phòng, quay người lại, thấy có người đứng dựa tường cười như có như không, hắn cảm thấy hắc ám trên mặt nhất thời có khả năng nấu chín mặt hắn luôn được.
“Cậu làm gì ở đây?” Hắn cảnh giác.
“Hì hì…” Chiêm Lạc không những không trả lời, còn chỉ vào hắn cười nhạo một trận, “Anh định mặc như thế để đi dự Party à?”
Mặc thế này thì sao? Ôn Đình Vực cúi đầu nhìn bộ âu phục được cắt may khéo léo của mình, rồi đến đôi giày da thượng hạng của Ý, rồi thì cái cravat màu sắc cũng rất tôn, thật là hoàn mỹ, không có chỗ nào có thể xoi mói được mới phải chứ?
“Ôn đại luật sư, anh định đi ra tòa sao?” Chiêm Lạc cười đi tới, không chút lưu tình kéo cái cravat đầy tiêu chuẩn của hắn ra.
“Anh cho rằng là anh chuẩn bị lên tòa chắc? Còn cả mái tóc này nữa…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/don-gian-yeu-han/120025/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.