“Đình Vực, anh không cảm thấy gần đây không gặp tôi, không thấy kì lạ ư?”
Ôn Đình Vực nhấc điện thoại, nghe thanh âm bên kia đầu dây, không biết tên khốn kiếp nào cho số điện thoại của hắn linh tinh.
Phát hiện bản thân mình bình thường vô luận là như thế nào đều có thể khống chế tình cảm, thế mà cứ gặp người kia là lại tự bạo.
“Một cảm giác!”
Quỷ mới muốn gặp cậu! Không gặp cậu thì cuộc sống mới là bình thường! Hơn nữa… có ai nói với cậu rằng cứ gọi “Đình Vực, Đình Vực” nghe thật bệnh hoạn cỡ nào.
Tôi van cậu cứ gọi “Học trưởng” như bình thường đi, không nên làm cho người ta nghĩ chúng ta rất thân nhau!
“Thực sự, tôi gần đây vẫn bận bịu làm từ thiện.”
Ôn Đình Vực ngay cả hừ một cái cũng lười. Chiêm Lạc gia thế hiển hách, thời gian học cùng nhau hắn cũng biết.
Tiền nhiều lắm, đương nhiên cũng chỉ có thể đi làm từ thiện, đâu như hắn, suốt ngày khổ cực kiếm tiền.
Y làm từ thiện, nhân phẩm cao đẹp, hắn thì vô đức, nhân phẩm thấp kém, Chiêm Lạc gọi cuộc điện thoại này, chả lẽ là để cường điệu điểm này sao? Thật là phiền y làm ơn.
“Nhưng mà có chút phiền phức, anh có muốn giúp một chút không?”
“Hử?” Ôn Đình Vực không phản ứng lại.
“Tôi nói thời gian của tôi có chút kín.” Bên kia hình như có rắc rối, thanh âm có chút ầm ĩ, y cất cao giọng, “Giúp tôi tiếp một case được không? Xong phiên tòa này tôi mời anh ăn!”
Ôn Đình Vực qua một lúc không biết nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/don-gian-yeu-han/120024/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.