“Chiêm Lạc…”
Chiêm Lạc giật mình, y vốn cho rằng, người này đã say đến nỗi mình đang ở đâu cũng không biết, không nghĩ tới lại còn có thể rõ ràng nhận ra y.
Nhưng mà y tuyệt đối không chột dạ, dù sao thì ấn tượng của Ôn Đình Vực về y đã xấu đến mức thấp nhất rồi, giờ cho dù có phát hiện y thừa dịp mà xông vào thì ấn tượng của hắn về y cũng chẳng thấp hơn được nữa.
Vươn người tới trước, nhẹ hôn lên môi Ôn Đình Vực, y thoải mái mỉm cười: “Cái gì?”
“Chiêm Lạc…”
Ôn Đình Vực căn bản nhìn mông lung, khép hờ lại mi mắt, hắn thì thào tự nói, vừa nhìn là đã biết chưa tỉnh táo, có quỷ mới có khả năng nhận ra y.
Như vậy, là… là trong vô thức gọi tên của y ư?
Trong nháy mắt, cảm giác của Chiêm Lạc chỉ có thể nói bằng bốn chữ ——– được yêu mà sợ.
Tên của mình, lại có thể trở thành điều mà Ôn Đình Vực tâm tâm niệm niệm, sau khi say rượu nói ra. Cuối cùng Chiêm Lạc cũng cảm nhận được tim đập như hươu chạy, vội vàng nín thở, cẩn thận cẩn thận chờ hắn nói tiếp.
“Chiêm Lạc… tên khốn nạn này…”
Chiêm Lạc trong thoáng chốc sắc mặt suy sụp, cười khổ.
Y biết… Ôn Đình Vực hận y đến độ chỉ muốn đem y nấu lên ăn, đâu có thể nói những lời yêu thương.
Rượu say nói lời thật lòng, là như thế này sao?
Thời điểm bi thảm, bị cô gái kia cắm sừng cũng không có chửi cô ta như thế, vị trí của y trong lòng Ôn Đình Vực,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/don-gian-yeu-han/120027/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.