Mặc dù mẹ của Nam không thích tôi, cũng không thích cuộc hôn nhân này diễn ra, nhưng Nam đã quyết rồi nên bà ấy cũng phải mắt nhắm mắt mở đồng ý. Chỉ là vì không muốn rầm rộ, nên chúng tôi đến với nhau cũng chẳng có đám cưới, chẳng có hoa có nến, chỉ là đưa nhau đi đến UBND để đăng ký, sau đó trở về nhà nấu một bữa cơm gia đình cúng tổ tiên, coi như là đã xong hết tất cả. Thú thật thì đúng là có một chút tủi thân, nhưng sau rất nhiều đêm suy nghĩ, tôi nghĩ đây là cách tốt nhất với thời điểm của mình ở hiện tại. Dù sao thì cả hai không yêu nhau, hạnh phúc thì nở mày nở mặt, không hạnh phúc thì há chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ sao.
Cũng vì quyết định này mà tôi với bố tôi đã tranh cãi với nhau rất là gay gắt. Thậm chí ông còn muốn lần nữa cho tôi một cái tát để cho tôi tỉnh và nhìn ra mình đang hồ đồ làm cái chuyện gì. Nói thật, tôi đã căm hận ông thì dù có đánh 100 cái tôi vẫn cương quyết cứng đầu, nên lần này cũng vậy thôi. Tôi mặt đối mặt thẳng thừng tuyên bố ông không có tư cách can thiệp vào chuyện của tôi, bố tôi nghe xong thì tức lắm, nếu không phải là có Vỹ xuất hiện, thì có lẽ chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc. Kể ra cũng nực cười thật. Trước kia với bố, tôi là cục vàng cục bạc, là kim cương. Nhưng kể từ khi Vỹ xuất hiện, thì vị trí đó lại thuộc về anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526589/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.