Buổi tối hôm đó, tôi lần nữa lại trằn trọc nguyên một đêm không ngủ, một phần là vì tôi không biết cuộc hôn nhân này của mình đúng hay là sai, một phần là tôi bị ám ảnh bởi cái đôi mắt của Vỹ lúc chiều. Đó – là lần đầu tiên tôi chứng kiến một người đàn ông hô mưa gọi gió, cao ngạo như anh buồn bã và sụp đổ vì chuyện gì đó. Tôi đoán là về tình cảm, bởi chỉ có thứ đó mới làm cho người máu lạnh như anh để bụng thôi chứ, chứ những thứ khác, muốn cũng chẳng có lấy khả năng cả. Mà kể ra cũng lạ, rõ ràng anh là kẻ thù của tôi cơ mà, sao tôi lại cứ phải nghĩ về cái con người đáng ghét như thế để làm gì chứ?
Nghĩ đến điều ấy, tôi càng nhức đầu dữ dội, cộng thêm việc buổi tối ăn ít thành ra bây giờ bụng lại réo không chịu được, cuối cùng đành phải lết người đi xuống dưới bếp tìm cái gì đó để ăn. Chỉ là tôi không ngờ được rằng, lúc tôi gần xuống đến nơi, lại thấy mẹ con của Vỹ ngồi ở dưới phòng bếp. Vỹ đang ngồi ăn mì, mẹ của anh ở bên cạnh, dù thì thầm nói nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ mồn một từng chữ bà ta nói.
– Vỹ, con đây là ý gì vậy. Không phải con đã đồng ý với mẹ là trở về Hà Nội rồi thì con sẽ tiếp nhận Hoàng Long sao? Sao bây giờ con lại…
– Mẹ có nhầm lẫn gì không? Đúng là con có hứa với mẹ, nhưng mà con hứa là con sẽ giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526590/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.