Mặc dù bản thân cũng đã chuẩn bị trước tinh thần, tuy nhiên khi nghe những lời này, tâm trạng tôi vẫn không thể nào tốt hơn được, lồng ngực nhức nhối, hốc mắt theo đó cũng cay xè. Tôi không nán lại nữa, cũng chẳng gọi taxi, bước chân lững thững đi từng bước trên vỉa hè, đầu óc rối loạn. Tôi đang nghĩ mình không biết phải đối diện như thế nào với cái việc mà mình vừa phát hiện ra như này, cãi nhau với Nam hay là thẳng thắn nói chuyện với anh. Nếu thật sự cô gái đó là người anh yêu, là người anh muốn ở bên, há chẳng phải tôi đang là một kẻ thứ 3 phá hoại hạnh phúc của người khác sao.
Nghĩ đến điều ấy, tôi càng đau lòng, cả người bước đi như một cái xác không hồn. Đến khi chân quá đau, tôi mới ngồi phịch xuống chiếc ghế đá ven đường, gục đầu xuống ôm lấy chân khóc nức nở. Tôi đã cố gắng gồng mình, tôi đã cố điều chỉnh cảm xúc, tôi đã cố hi vọng chúng tôi có thể chung sống một cách êm đềm, nhưng mà ngay tại lúc này, dường như mọi thứ đều không chiều tôi một cách thuận lợi. Trái tim chồng tôi có người khác, gia đình nhà chồng không thương tôi, gia đình của tôi cũng bị người khác cướp mất, tôi bây giờ ngoại trừ đứa con đang lớn dần trong bụng thì chẳng còn một cái gì hết. Tại sao ông trời lại trêu đùa cuộc sống của tôi như vậy? Tôi đâu có đáng phải nhận những cái thứ này đâu?
Cứ thế, nguyên cả một buổi chiều, tôi chỉ có ngồi thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526587/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.