Anh hỏi tôi bao lâu thì mới có thể đáp lại tình cảm của anh, cùng với anh nhìn về một hướng? Không, chắc chắn sẽ không bao giờ, kể cả kiếp này, lẫn kiếp sau đều như vậy.
Nhìn thẳng vào mắt của Vỹ, tôi lắc đầu, không hề tránh né đáp trả.
– Tôi sẽ không bao giờ yêu anh.
Đôi mắt kia thật đẹp, giờ phút này lại trở nên đau lòng, yếu ớt làm cho tôi không dám nhìn lâu. Thà rằng anh cứ như mọi hôm, lạnh lùng và tàn nhẫn, có khi tôi lại còn quen, còn không cảm thấy mình đang mắc tội lỗi gì lớn lao. Chứ như bây giờ, tôi thật sự không thể nào diễn tả được cảm xúc đang lộn xộn trong mình bây giờ là gì? Tại sao trái tim tôi lại như bị ai bóp nghẹt, tại sao tôi lại cảm thấy xót xa khi nhìn thấy biểu cảm đau lòng của anh, tại sao tôi lại không bài xích cái ôm của anh giống như lần trước, tại sao mỗi lần hiểm nguy người tôi nghĩ tới là anh đầu tiên. Tôi không biết được, tôi chỉ biết, càng ngày bản thân mình càng không ổn rồi..
– Nếu anh còn muốn tôi coi anh là anh trai của mình, thì… đừng bao giờ dùng cách này ép buộc tôi nữa.
– Em đúng là tàn nhẫn. Đối xử với tôi một lần giống như em đối xử với cậu ta, không được sao?
– Không được. Tôi không muốn cùng anh loạn luân, sau đó bị đày xuống 18 tầng địa ngục.
– Được rồi, chuyện này chúng ta sẽ nói sau. Em có muốn ăn gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526561/chuong-21.html