Hai từ ly hôn trong miệng Vỹ nói ra thành công kéo tôi trở lại hiện thực, đôi mắt nhìn anh mang theo rất nhiều cảm xúc hỗn loạn. Đầu tiên là sững sờ, bởi vì từ trước, cho dù chúng tôi có căm ghét hoặc chán ghét nhau như thế nào, thì anh cũng không bao giờ tự cho mình cái quyền can thiệp vào chuyện hôn nhân của tôi hoặc mối quan hệ của tôi với nhà chồng. Thứ 2, tôi đã thẳng thắn nói tôi với anh không có quan hệ, anh không đủ tư cách gì ở đó lên mặt với tôi. Nghĩ lại bây giờ mới thấy, thái độ của tôi khi đó thật sự vô cùng tệ, không chừa cho anh một chút mặt mũi nào, nhưng anh vẫn không hề tức tối với tôi, hay là tìm đủ mọi cách trả thù tôi. Và cho tới bây giờ, dường như anh đã không còn dung túng cho tôi được nữa, lập tức đưa ra quyết định, mà tôi thì chỉ được phép làm theo, chứ không được phép cãi lại.
Không thấy tôi có phản ứng gì trước lời nói ấy, Vỹ kiên nhẫn nhìn tôi lần nữa, đôi mắt kìm hãm vây chặt lấy tôi ép tôi phải thẳng thắn đối diện, nhắc lại.
– Tôi bảo em ly hôn đi. Hay là em không nỡ.
“ Không phải”. Tôi lắc đầu, chân rụt lại, cảm xúc bây giờ cũng ổn định hơn :” Chẳng qua chuyện này tôi nghĩ nó là chuyện của tôi, nên tôi có làm gì hay quyết định gì cũng không cần phải báo cáo với anh, hoặc nghe theo lời của anh cả.”
– Tôi nhớ mình đã nghe em nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526564/chuong-20.html