Đêm hôm ấy, Vỹ sốt cao, cả người mê man không biết gì, toàn thân nóng bừng bừng không khác gì cái lò đốt. Tôi không làm sao được nên đành phải gọi bác sĩ riêng của anh tới, ông ta khám qua một lượt cũng tiêm cho anh 1 liều hạ sốt, sau đó đưa thêm cho tôi mấy liều thuốc, dặn dò.
– Gần đây tần suất cậu ấy sốt cao liên tục tăng dần, cô khuyên cậu ấy nên đi khám tổng quát càng sớm càng tốt, để có hướng điều trị tốt nhất. Chứ tôi nói nhiều, cậu ấy chẳng để vào tai cả, suốt ngày rượu rồi thuốc lá, chẳng khác gì tự mình hại mình.
– Anh ta bị thế này lâu chưa ạ?
– Cũng lâu rồi. Có những lúc cậu ấy còn ngất xỉu mê man mất 2 ngày mới tỉnh, tôi với thư ký của cậu ấy không khác gì ngồi trên lò sưởi. Haizz, một đứa trẻ cứng đầu.
– Chú là bác sĩ riêng của anh ta, chắc là phải có phác đồ điều trị chứ?
– Nhưng mà cậu ấy không hợp tác. Thuốc không uống, tiêm không tiêm, kiêng không kiêng, tôi có giỏi đến mấy cũng không thể nào chữa khỏi dứt điểm được.
– Đợi mấy ngày nữa anh ta đỡ hơn, tôi đưa anh ta đến chỗ chú xem sao?
– Vậy tôi trông chờ hết vào cô.
Tôi gật đầu, sau khi tiễn ông ta về cũng quay trở lại phòng. Vỹ vẫn đang truyền nước, khuôn mặt của anh có chút nhợt nhạt, rõ ràng là ngủ nhưng đôi lông mày thi thoảng vẫn cứ nhíu lại, giống như là đang gặp ác mộng gì đó. Tôi ngồi bên cạnh anh, tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526558/chuong-22.html