Một người vốn bình tĩnh giống như Mai bây giờ cũng bị những lời này của tôi dọa sợ, cô ấy tái mặt nhìn tôi, gằn lên.
– An, cậu điên rồi. Anh ta là anh trai ruột của cậu đó. Cậu có thể tùy hứng làm tất cả mọi chuyện, nhưng riêng chuyện này thì không được, bởi vì nó là loạn luân. Loạn luân đấy, hiểu không?
– Mình…
– Được rồi, bây giờ cậu đang loạn, cậu đi ngủ đi. Ngày mai bình tĩnh lại, mình sẽ nói chuyện với cậu sau.
Tôi nản lòng, ngồi bệt xuống dưới sàn, chôn đầu vào hai đầu gối khóc nức nở, liên tục lắc đầu.
– Bây giờ mình thật sự rất loạn, mình không thể nào cân bằng được suy nghĩ của mình. Mình đã nghĩ.. mình đã nghĩ rằng chỉ cần mình cương quyết, thì anh ấy có dùng cách nào cũng không thể kéo được mình xuống. Nhưng mà… lúc này mình thật sự sai rồi Mai ạ. Mình đã bước chân vào đó từ lâu, chẳng qua là mình không nhận ra mà thôi.
Những lời nói tôi chôn giấu bao lâu nay cuối cùng cũng được bản thân nói ra. Mai ngồi xuống đối diện tôi, tay siết chặt lấy vai tôi, chúng tôi ngồi đó trầm mặc, mỗi người chạy đuổi theo suy nghĩ của mình. Hồi lâu, cô ấy cũng lên tiếng bảo tôi.
– Cậu phải dừng lại. An, đây không phải là trò đùa. Anh ta đã điên rồi, cậu đừng có để mình phải điên theo anh ta.
– Nhưng nếu.. chúng mình không phải là anh em thì sao? Nếu không phải anh em, mình có thể ở bên cạnh anh ấy, phải không?
– Sao lại nếu?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526557/chuong-23.html