Trong trí nhớ của tôi, kể từ khi quen biết Nam, anh luôn là một người đàn ông lãnh đạm, cứng rắn, có tham vọng và ý chí, một khi đã muốn làm cái gì thì nhất định sẽ quyết tâm làm đến cùng. Dù bị bố tôi đe doạ ép phải lấy tôi, anh cũng không có tỏ ra chùn bước hay tiều tuỵ mất ăn mất ngủ đến đau lòng giống như những người khác. Anh gồng mình, anh vượt qua khó khăn, anh thẳng thắn đứng lên chứng tỏ cho mọi người thấy được rằng, anh đủ khả năng để gánh gồng được, làm được. Ấy vậy mà bây giờ, những thứ đó tôi đều không nhìn thấy ở anh nữa, thay vào đó đôi mắt đẹp đẽ trở nên buồn bã hẳn, mang theo rất nhiều phiền lòng và khổ sở. Có lẽ, thời gian qua anh đã thật sự gục ngã trước những sóng gió thi nhau kéo đến ấy.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo, không thấy tôi nói gì, Nam thở dài, anh lại tiếp tục bảo tôi.
– Em bận không? Anh… thật sự muốn nói chuyện với em.
Tôi gật đầu, cũng hỏi lại anh.
– Chuyện nghiêm trọng lắm sao?
– Ừ. Có được không?
– Được rồi. Anh đợi em một lúc.
Nói xong, tôi lấy điện thoại nhắn tin cho cái Thuỷ xin lỗi nó về việc thất hứa, sau đó bước lại phía xe của Nam ngồi vào. Vẫn như cũ, mọi thứ trong xe anh vẫn kiểu trang trí như vậy, không có gì thay đổi lắm, có chăng thay đổi chính là cảm xúc của hai người chúng tôi. Một buồn bã, một khó xử, không còn đơn giản như trước là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526221/chuong-26.html