Vì câu nói ấy, mà tôi với Mai lần đầu tiên trong cuộc đời, cả hai giận nhau đến mức không nể nang nhau gì hết. Tôi đuổi cô ấy ra khỏi nhà, cấm cô ấy không được phép can dự vào chuyện của mình, nếu không nhất định sẽ tuyệt giao. Đương nhiên một người cứng rắn như Mai sẽ không bao giờ cảm thấy sợ hãi trước những lời này, cô ấy để mặc cho tôi nổi điên nổi khùng, cách một cánh cửa vẫn ném lại một câu nói rồi mới xoay người rời đi.
– An, cậu phải suy nghĩ lại cho thật kỹ. Đoạn tình cảm này, nếu cậu bước vào, vết thương sẽ còn hơn lần trước rất nhiều đấy.
Nói xong, cô ấy rời đi, tôi ngồi ở cửa, cả người trượt xuống sàn nhà, hai chân thu lại vòng tay ôm lấy, đầu gục xuống đầy mệt mỏi. Tôi hiểu, cô ấy là vì muốn tốt cho tôi nên mới kiên quyết khuyên tôi như vậy, tôi cũng hiểu là bây giờ mình đang lao vào lửa, nhưng mà… yêu rồi, bước ra như thế nào được đây. Tôi không đủ nhẫn tâm để gạt anh ra khỏi cuộc sống của mình, không thể diễn kịch với người khác để đánh lừa cảm xúc, tôi chỉ muốn một lần được đối diện với sóng gió phía trước, sau đó sẽ cùng với Vỹ nắm tay nhau đi đến hết đoạn đường về sau. Đơn giản như thế thôi, người khác làm được, tôi tin chúng tôi cũng làm được. Còn chuyện về Anh Quốc, đương nhiên sẽ không bao giờ xảy ra cả.
Lấy lại tinh thần, tôi chống tay đứng dậy, lê bước đi vào nhà tắm, ngâm mình dưới dòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526223/chuong-25.html