Vỹ chậm rãi nhả ra mấy từ, tôi nghe xong không khỏi có chút giật mình, đầu ngẩng lên nhìn anh. Tôi hiểu, anh muốn bao bọc tôi, muốn để tôi không phải chịu những uất ức vô cớ kéo đến, muốn cuộc sống của tôi chỉ đều là những vui vẻ. Nhưng mà nếu bây giờ anh ra mặt cho tôi, chẳng phải sẽ khiến cho đám báo chí kia có cớ thêm thắt, bịa đặt ra vào về chuyện của chúng tôi sao? Đến lúc ấy, mọi thứ truyền đến tai của bố tôi và mẹ anh, kiểu gì chúng tôi cũng sẽ phải đối mặt với những chất vấn của bọn họ. Thú thật nếu là bình thường, bản thân tôi nhất định sẽ không bao giờ sợ hãi trước những điều ấy, thậm chí có thể gào mồm lên đòi lại công bằng cho mình. Nhưng mà đấy là trước kia thôi… Còn kể từ khi xác định tình cảm với Vỹ, tôi đã hoàn toàn trở nên rụt rè trước mỗi suy nghĩ thi nhau bủa vây kéo đến rồi. Mặc dù rõ ràng chúng tôi không phải là anh em, nhưng cái mối quan hệ nhập nhằng giữa mẹ anh và bố tôi, để người ngoài bàn tán, nó cũng không phải là điều gì hay ho cả.
Đưa mắt nhìn xuống ‘mặt bàn, tôi không nhìn Vỹ nữa, bản thân ngẫm nghĩ một lúc khóe miệng cũng hơi mấp máy.
– Không cần đâu.
Vỹ không vội trả lời, anh hơi nheo đôi mắt đen láy của mình lại, cẩn thận quan sát tôi từng chút. Tôi lạc lối trong một cảnh đó, không tránh né được, cuối cùng bản thân lại nghe thấy anh hỏi.
– An,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526219/chuong-27.html