Câu nói của mẹ anh thành công đạp đổ xuống sự kiêu ngạo của tôi vào lúc này, đồng tử trong nháy mắt co rút, ngón tay đặt nơi vạt áo cũng siết chặt. Bà ta nói như thế là ý gì? Không lẽ bà ta thật sự nhìn ra người kia là Vỹ, cho nên mới phủ đầu cảnh cáo tôi. Nếu thật sự như vậy, tôi phải làm sao đây? Chối bỏ, hay thừa nhận, hay là… coi như không hề nghe thấy. Không được, cách nào cũng không ổn, nhất là khi mối quan hệ của tôi với anh đang chưa được vững chãi. Sự thật anh không phải là con của bố, anh muốn tự mình nói ra nên tôi tôn trọng anh, tôi không thể vì một phút bốc đồng hay tức tối này mà làm mọi thứ rùm beng lên được. Thêm nữa thời gian này anh cũng đang rất bận, công việc bên L&A dồn dập như thế, tôi không muốn anh phải phân tâm vào cái việc này.
Nghĩ đến điều ấy, tôi hít vào một hơi thật sâu, lấy lại trạng thái bình thường, gật đầu đồng ý đáp trả bà ta.
– Bà nói đúng. Anh ta là anh trai của tôi, tôi vẫn luôn ghi nhớ điều ấy.
– Con ghi nhớ là tốt. Nhưng bên cạnh việc ghi nhớ, con đừng để bản thân mình làm chuyện gì hoang đường.
Bà ta vẫn không hề buông xuống cuộc nói chuyện, tay rút lấy tấm ảnh của tôi cầm lên nhìn thật lâu, đồng tử càng lúc càng lạnh. Lúc đó, tôi còn cứ tưởng là bà ta sẽ vạch trần tôi, hoặc là chạy đi kể với bố tôi, để ông tặng cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doi-nay-khong-doi/2526216/chuong-28.html